Phương
diện thứ hai là Nghĩa. Chúng ta đều biết điều mà “Nghĩa” muốn chỉ là nghĩa vụ,
trách nhiệm và đạo nghĩa của một người. Nó ứng với ngũ hành là thuộc kim, ứng với
ngũ tạng là thuộc phế. Ví dụ một người phế khí không đầy đủ, chúng ta suy ra: Về
mặt “Nghĩa”, họ sẽ có vấn đề. Bản thân tôi là một ví dụ rất hay. Tôi trước đây
khi còn học trung học, vì không chú ý nâng cao phương diện hiếu đạo cho nên bệnh
viêm mũi của tôi lúc nào cũng rất nghiêm trọng, đến nỗi cứ mỗi tối thường hay hỉ
mũi, dùng giấy nhiều không biết bao nhiêu mà kể.
Chúng
ta đều biết phế khai khiếu ở mũi. Mũi có vấn đề chứng tỏ phế chúng ta có vấn đề.
Tương ứng với phế có vấn đề là phương diện “Nghĩa” ta làm không tốt. Tại sao
nói như vậy? Vì trong nghĩa vụ thì nghĩa vụ đầu tiên chính là hiếu dưỡng cha mẹ.
Hiếu dưỡng cha mẹ làm không tốt thì phương diện này không viên mãn.
Sau đó
tôi tự phản tỉnh mình, thấy bệnh này của tôi từ khi lên đại học năm thứ ba, thứ
tư thì hết. Tại sao lúc đó tôi khỏi bệnh mà không hề điều trị? Lúc đó tôi vẫn
chưa biết kê đơn thuốc nhưng tại sao tôi lại khỏi bệnh vậy? Vì tôi càng học y
càng cảm nhận được nỗi khó chịu, đau khổ của bệnh nhân. Khi làm việc trong bệnh
viện, tôi phát hiện rất nhiều người bệnh khi chết rất đau khổ, khắp người cắm đủ
thứ ống, giãy giụa, bất lực, đau khổ lìa xa nhân thế. Khi tôi nhìn thấy cảnh tượng
này thì trong lòng rất buồn, tôi liên tưởng trực tiếp đến cha mẹ của mình. Ban
đầu tôi học y là vì cảm thấy thích Đông y, nhưng sau đó không thích vậy nữa.
Khi tôi học đại học đến năm thứ ba, thứ tư tôi mới ý thức được, tôi dứt khoát
không thể để cha mẹ mình rời xa cõi đời như vậy. Hơn nữa, tôi không muốn cha mẹ
mình vào bệnh viện, đặc biệt là làm những chuyện phẫu thuật. Tôi không muốn họ
như vậy.
Đông y
có cách để cho người già không bệnh mà chết, để cơ thể của họ lìa xa nhân thế một
cách rất tự nhiên. Vì nếu như một người khí huyết không điều hòa thì có thể thông
qua các phương diện thuốc là điều chỉnh tốt, để họ khỏi phải vào bệnh viện, có
thể khiến họ có được giây phút an nghỉ rất tốt. Lúc đó tôi liền nghĩ, tôi mong
sau khi học y xong thì tôi không để cha mẹ mình vào bệnh viện mà tự bản thân
tôi hầu hạ họ tại nhà. Kết quả từ năm 2002, sau khi tôi học xong y khoa cơ bản,
mãi đến năm 2009 thì cha mẹ tôi cũng không đi vào bệnh viện nữa, vả lại không hề
uống một viên thuốc nào. Khi cha mẹ tôi không khỏe, tôi đều tự giải quyết hết,
hoặc là dùng Đông dược điều hòa cơ thể, đẩy tất cả các thứ như phong, hàn, thử,
thấp ra ngoài, hoặc là dùng châm cứu, hoặc là dùng xoa bóp. Cho nên trước đây,
tôi về nhà thường hay xoa bóp ấn huyệt cho cha mẹ, tôi cảm thấy đó là sự hưởng
thụ to lớn của đời người.
Về sau
này, sức khỏe của cha mẹ tôi dần dần mỗi năm mỗi tốt hơn. Trước đây, do đời sống
không tốt nên cha tôi đã bị bệnh tiêu hóa. Mỗi khi đến mùa hè là bệnh phát, nhưng
đến bây giờ bệnh của cha tôi đã khỏi hẳn. Đây là niềm an ủi rất lớn cho việc học
y của tôi. Từ sau khi năm thứ ba, thứ tư học đại học, tôi ý thức được điểm này
thì bệnh viêm mũi của tôi tự nhiên khỏi hẳn. Vậy chứng tỏ điều gì?
Là chứng
tỏ tâm hiếu của con người đã sản sinh thì Nghĩa liền xuất hiện. Sau khi nghĩa
xuất hiện thì phế khí đầy đủ. Phế khí đủ thì lỗ mũi tự động khỏi. Đây là Nghĩa.
Mặt trái của Nghĩa là gì vậy? Chính là quá khích, hành vi quá khích. Tôi xin
chia sẻ với quí vị một chút, Nghĩa tương ứng với tinh. Trong văn hóa truyền thống
cổ đại, tinh đại biểu cho việc thu liễm, thuộc phương Tây, là mùa thu.
Chúng
ta đều biết mùa thu là mùa lá rụng, là lúc gió thu xào xạc. Thời điểm này cả đất
trời chỉ có một sắc khí xơ xác. Cho nên nói, người có khí của kim quá mạnh thì
sát khí cũng rất nặng. Cổ nhân gọi là sát khí. Dịch qua từ hiện đại là người
này đặc biệt thích chọc vào chỗ đau của người khác, dùng cách nói hiện đại là:
“Không giúp mà còn bỏ cát vào mắt”. Người có tính cách kiểu này rất dễ bị bệnh
thuộc phương diện hành kim, bị bệnh ở kinh phế. Mọi người đều biết kim khắc mộc.
Giả dụ như người này điều khiển ham muốn, thích bới móc người khác, nếu tập khí
này quá nặng thì thường tổn thương đến can, hơn nữa còn tổn thương rất nặng nề.
Vào
tháng 6 năm nay, tôi có điều trị cho một bệnh nhân, là một bệnh nhân ở tỉnh Hà
Bắc. Khi anh đến tìm tôi khám bệnh, anh nói: “Bác sĩ Bành! Tôi bị xơ gan thời kỳ
đầu”. Chứng xơ gan mọi người đều biết, khi xơ gan phát triển nặng là gây cổ trướng,
cổ trướng nặng thêm nữa là có thể tử vong. Con đường thứ hai của xơ gan là ung
thư gan, thời gian sống còn cũng không quá mười năm. Anh nói: “Tôi cảm thấy đời
sống của bản thân mình không còn hy vọng nữa, cũng không biết mình sai lầm ở chỗ
nào”. Tôi nói: “Bệnh này dùng Đông y là có thể trị khỏi, nhưng điều quan trọng
nhất là bản thân anh trước tiên phải đứng dậy”.
Cho nên
thầy thuốc nhiều khi phải giúp bệnh nhân khôi phục lòng tin. Tôi nói: “Bệnh này
của anh có thể tự mình trị khỏi, đồng thời tôi sẽ kê đơn thuốc giúp anh và từ từ
anh sẽ khỏi thôi”. Anh hỏi: “Thật vậy không?”. Tôi nói: “Việc này là hoàn toàn
có thể”. Vì dưới cái nhìn của Đông y thì chỉ cần tinh khí, sau khi tinh khí vượt
quá mức giảm xuống thì mạch của can sẽ thông suốt, chứng xơ gan của anh sẽ khỏi.
Tôi liền nói với anh: “Anh là lãnh đạo của công ty mà trên gương mặt của anh
không hề có nụ cười, hơn nữa trong nội tâm lại quá bó buộc, là bị bó buộc”. Vì
chúng tôi vọng, văn, vấn, thiết đã lâu rồi nên có kinh nghiệm. Bệnh nhân như thế
nào thì chúng tôi đại thể đã biết rồi, thông qua ngũ hành vọng chẩn thì biết
thôi. Anh nói: “Đúng như vậy! Công nhân của tôi đều nói với tôi, họ đều nói là
họ rất sợ tôi. Và bản thân tôi cảm thấy rằng, mỗi ngày tôi đều dường như bị buộc
chặt”. Tôi nói: “Vậy chẳng phải anh tự chuốc họa vào thân đó sao! Đây gọi là vận
động tạo ra bệnh, tự mình tạo ra bệnh. Tâm thái này của anh kéo dài thì sẽ tạo
ra bệnh.
Anh thấy
anh đã tạo thành công bệnh rồi đó, tạo ra được xơ gan rồi! Nếu như anh tiếp tục
chế tạo tiếp nữa, thì bệnh này sẽ phát triển thành bệnh hiểm nghèo và sẽ cướp
đi mạng sống của anh. Vậy là trong ngoài đều mất, đã không tốt cho bản thân mà
còn khiến người khác thêm khó chịu”. Anh hỏi: “Thế có biện pháp gì không?” Thực
tế rất đơn giản. Người mà khí của kim quá nặng thì phải luyện tập điều gì? Luyện
tập khoan dung và mỉm cười. Tôi liền nói với anh ta: “Bắt đầu từ hôm nay, anh bắt
đầu luyện một nội dung là được rồi, là mỗi ngày phải mỉm cười. Vì con người chỉ
cần cười lên thì khí căng thẳng của toàn thân liền buông lỏng, các tạng khí được
giãn ra, khi tạng khí được giãn ra thì bệnh liền khỏi ngay”.
Sau khi
tôi nói đạo lý này cho anh và kê cho anh bài thuốc Tứ Nghịch Tán để cho can khí
được giãn thêm, anh đi về. Khoảng hai tuần sau, vì bệnh nhân này là thuộc bệnh nhân
tương đối nặng, nên tôi điện thoại cho anh ấy. Tôi hỏi: “Anh hiện nay thế nào rồi?
Anh đã uống thuốc chưa?”. Anh nói: “Bác sĩ Bành! Nói thật với bác tôi chưa uống
thuốc.
Hiện
nay tôi nghe lời bác, mỗi ngày tôi tập mỉm cười để cư xử với người xung quanh.
Tôi phát hiện những cảm giác mà mình có trước đây giờ đã không còn nữa, tức là
cảm giác đau ở vùng gan giờ đã hết rồi. Hơn nữa, tôi đi xét nghiệm chức năng
gan ở bệnh viện thì các chỉ số đều phát triển theo chiều hướng tốt”. Sau đó anh
gửi cho tôi một đoạn thư ngắn, anh nói: “Bác sĩ Bành! Hôm trước bác khuyên tôi
mỉm cười, điều này cứ lảng vảng trước mắt tôi. Mỗi khi gương mặt tôi căng thẳng,
uất ức trong lòng thì tôi liền nghĩ đến điều này, mỗi ngày luyện tập”.
Và lúc
đó, tôi còn nêu cho anh một bệnh án tương tự, đó là Giám đốc Lý của Công ty Phi
Nê Khắc Tư. Trên thực tế, khi người giận dữ chính là tự treo mình lên xà nhà để
đánh. Những người này mỗi ngày họ tự đánh mình. Khi tôi nói với anh ấy về bệnh
án này thì không khí căng thẳng của anh lúc đó bỗng hòa dịu xuống liền. Tại sao
vậy? Một khi ta thấy lại chính mình thì lúc đó trí tuệ liền mở ra và rất nhiều vấn
đề lần lượt được giải quyết. Anh nói, sau khi tôi nêu ra bệnh án này cho anh
thì mỗi tối anh đều nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại và tự mỉm cười. Anh cảm thấy trước
đó mỗi ngày anh đều tự đánh đập chính mình. Việc gì phải thế! Hơn nữa thường là
tự đánh đập chính mình, hoàn toàn không phải người khác đánh đập mình. Sau khi
anh nghĩ vấn đề này thông rồi thì khí huyết liền thông, sau đó cơ thể liền khỏe
mạnh. Đây là bệnh án thứ hai. Đây là người mà khí của kim quá thịnh. Khí của
kim phát triển thêm nữa thì đó là bầu không khí buồn thảm. Cho nên trong thất
tình của Đông y nói rằng, buồn thì tổn thương phế, nếu một người quá buồn rầu
thì sẽ tổn thương phế khí.
Năm
ngoái tôi có điều trị cho một bệnh nhân bị bệnh hiểm nghèo. Khi đến tìm tôi
khám bệnh, người này bị ung thư phổi thời kỳ cuối. Tại sao cô bị như vậy? Theo
cách nói của tôi, đó cũng là tạo ra bệnh thành công. Nửa năm trước khi tìm đến
tôi khám bệnh, con gái 25 tuổi của cô bị tai nạn xe mà chết. Kể từ đó ngày nào
cô cũng khóc. Cô sống gần bờ biển, bên biển có núi. Mỗi ngày cô đều leo lên đỉnh
núi, đứng bên vách đá muốn nhảy xuống tự tử. Mỗi ngày đều như thế, đến nỗi chồng
cô ngày nào cũng phải đi theo giữ cô. Hoàn cảnh tâm thái như vậy cuối cùng đã tạo
ra bệnh, đây chính là ung thư phổi. Khi bệnh nhân này đến tìm tôi khám bệnh,
bác sĩ nói với cô rằng cô chỉ còn sống được khoảng ba tháng nữa. Người nhà cô
nói rằng cô còn một số chuyện chưa làm xong, hy vọng tôi có thể dùng y thuật giúp
cô kéo dài thời gian sống. Lúc đó tôi cũng nói với cô như vậy, có kéo dài thời
gian được hay không là hoàn toàn phụ thuộc vào cô.
Tôi đem
đạo lý này nói rõ, tức là buồn thì tổn thương phế. Vậy làm sao có thể điều trị
buồn rầu đây? Con người thường hay bị sa vào trong tiểu ngã, tức là “tiểu” của
“đại tiểu”, “ngã” của “tự ngã”. Sa vào trong tiểu ngã thì cô ấy dễ bị buồn rầu,
rất dễ buồn rầu mà không sao thoát ra được.
Con người
một khi đi vào đại ngã, thì họ sẽ không buồn rầu mà chuyển thành từ bi. Từ bi
có nghĩa là gì? Tức là quan tâm tất cả mọi người một cách vô điều kiện. Tôi bèn
gợi ý cho cô, tôi nói: “Con của cô đã không còn nữa. Cô thử nghĩ xem vai trò cô
trong gia đình, không chỉ là một vai trò mà còn rất nhiều vai trò khác. Thứ nhất,
cô là con của cha mẹ cô. Cha mẹ của cô đều còn khỏe tuy cô đã 50 tuổi. Thứ hai,
cô còn là người vợ của chồng mình.
Thứ ba,
trong xã hội cô còn là nhân viên của công ty. Ngoài ra, cô còn là người mẹ. Hiện
tại cô chỉ rơi vào trong cái vòng nhỏ là làm mẹ này, cô hoàn toàn không thoát
ra được cái vòng này. Khi cô thử nghĩ mình còn những nghĩa vụ khác thì cô sẽ
nhanh chóng thoát ra khỏi chỗ này thôi”. Cô nói: “Đúng vậy!”.
Chồng của
cô cũng rất ủng hộ cô. Gia đình cô đã nhận nuôi một bé mồ côi, là một bé sơ
sinh bị bỏ rơi, một bé gái nhỏ, giúp cô mở rộng tấm lòng. Người bệnh từ khi nhận
nuôi bé gái nhỏ này, tâm trạng mỗi ngày cũng chuyển tốt hơn, nhưng cuối cùng
cũng chỉ kéo dài sự sống thêm được năm tháng. Vốn dĩ dự đoán khoảng ba tháng
thì qua đời nhưng kéo dài đến tám tháng sau. Mãi đến lần trước tôi đi Sơn Đông
là gặp được cô lần cuối, và cuối cùng cô cũng qua đời. Đây cũng là một gợi ý rất
hay. Tức là thông qua việc nhận nuôi bé gái, cô đã mở rộng tình thương của
mình, đồng thời ý thức được bản thân mình còn có những trách nhiệm khác, cũng
không đến nỗi sa vào vòng tiểu ngã.
Lòng
mình vừa mở ra thì khí cũng theo đó mà thay đổi, một khi khí thay đổi thì bệnh
tật ngoại hình cơ thể cũng sẽ được thư thả. Cuối cùng, bệnh nhân này do hai lần
dùng hóa trị khiến niêm mạc bị tổn thương rất nghiêm trọng. Như lời của cô ấy
nói là ăn cơm giống như nhai sáp, là ăn bất kỳ món gì cũng giống như ăn xác cây
vậy, đường tiêu hóa tổn thương rất nghiêm trọng. Khi tôi gặp lại cô lần cuối
cùng thì người cô chỉ còn da bọc xương. Dưới cái nhìn của Đông y, tức là tỳ vị khí
rất yếu, điều này trên thực tế là tổn thương đến tỳ vị. Cuối cùng cô chỉ sống
kéo dài thêm được năm tháng.
Chúng
ta cũng tổng kết được một điểm từ trong bệnh án này: Sự buồn rầu của chúng ta,
thực tế tất cả những tâm trạng này, chung quy tóm lại cuối cùng vẫn là tiểu ngã,
tức là vượt không qua được chữ “ngã”. Một khi bạn vượt qua được, thì bạn sẽ
phát hiện thấy thân thể này cũng nhanh chóng theo đó mà thay đổi. Đây là phương
diện thứ hai.
Trần
Chung sưu tầm





0 Ý kiến nhận xét :
Đăng nhận xét